东园

宋代 陆游
车马无声客到稀,荷锄终日在园扉。 断残地脉疏泉过,穿透天心得句归。 对镜每悲鸾独舞,绕枝谁见鹊南飞?悠然自遣君无怪,文史如山蹔解围。
chē shēng dào   chú zhōng zài yuán fēi  
duàn cán mài shū quán guò   chuān 穿 tòu tiān xīn de guī  
duì jìng měi bēi luán   rào zhī shuí jiàn què nán fēi   yōu rán qiǎn jūn guài   wén shǐ shān zàn jiě wéi