冬夜戏书

宋代 陆游
将挂衣冠强小留,期年毕竟是归休。 青毡独拥欺霜夜,浊酒频倾洗客愁。 鹤影冷翻丹井月,雁声遥带玉关秋。 一生自笑闲中过,不为功名也白头。
jiāng guà guān qiáng xiǎo liú   nián jìng shì guī xiū  
qīng zhān yōng shuāng   zhuó jiǔ pín qīng chóu  
yǐng lěng fān dān jǐng yuè   yàn shēng yáo dài guān qiū  
shēng xiào xián zhōng guò   wéi gōng míng bái tóu