冬夜戲書

宋代 陸游
將掛衣冠強小留,期年畢竟是歸休。 青氈獨擁欺霜夜,濁酒頻傾洗客愁。 鶴影冷翻丹井月,雁聲遙帶玉關秋。 一生自笑閒中過,不為功名也白頭。
jiāng guà guān qiáng xiǎo liú   nián jìng shì guī xiū  
qīng zhān yōng shuāng   zhuó jiǔ pín qīng chóu  
yǐng lěng fān dān jǐng yuè   yàn shēng yáo dài guān qiū  
shēng xiào xián zhōng guò   wéi gōng míng bái tóu