冬夜戏书

宋代 陆游
老树霜余已尽红,纵横落叶满庭中。 一钩澹澹西南月,万鼓凭凭东北风。 赊酒每惭添旧券,读书何计策新功?蓬窗坐睡摧颓甚,隔竹敲茶赖小童。
lǎo shù shuāng jǐn hóng   zòng héng luò mǎn tíng zhōng  
gōu dàn dàn 西 nán yuè   wàn píng píng dōng běi fēng  
shē jiǔ měi cán tiān jiù quàn   shū xīn gōng   péng chuāng zuò shuì cuī tuí shén   zhú qiāo chá lài xiǎo tóng