冬夜戏书

宋代 陆游
东归剡曲寄彷徉,闲日虽冬亦自长。 梅瘦有情横淡月,云轻无力护清霜。 长鱼通印盐花白,珍鮓披绵麴糁香。 一饱喟然还自悯,强颜垂老食官仓。
dōng guī shàn páng yáng   xián suī dōng zhǎng  
méi shòu yǒu qíng héng dàn yuè   yún qīng qīng shuāng  
cháng tōng yìn yán huā bái   zhēn zhǎ mián sǎn xiāng  
bǎo kuì rán hái mǐn   qiǎng yán chuí lǎo shí guān cāng