冬夜怀足两
萧条寒色掩山斋,夜静钟残影自埋。念尔情穷尚孤寄,因人肠冷一兴怀。
狂吟海岸应无伴,共棹江云那有涯。古道只今寥寂甚,不胜惆怅步庭阶。
xiāo
萧
tiáo
条
hán
寒
sè
色
yǎn
掩
shān
山
zhāi
斋
,
yè
夜
jìng
静
zhōng
钟
cán
残
yǐng
影
zì
自
mái
埋
niàn
。
ěr
念
qíng
尔
qióng
情
shàng
穷
gū
尚
jì
孤
yīn
寄
,
rén
因
cháng
人
lěng
肠
yī
冷
xīng
一
huái
兴
怀
。
kuáng
狂
yín
吟
hǎi
海
àn
岸
yīng
应
wú
无
bàn
伴
,
gòng
共
zhào
棹
jiāng
江
yún
云
nà
那
yǒu
有
yá
涯
gǔ
。
dào
古
zhī
道
jīn
只
liáo
今
jì
寥
shén
寂
bù
甚
,
shèng
不
chóu
胜
chàng
惆
bù
怅
tíng
步
jiē
庭
阶
。