冬夜观射三十四韵

明代 李梦阳
云骥桥边路,繁台寺畔亭。登临壮古昔,时序叹流冥。 乍见芳草歇,那堪霜霰零。冬残柏自秀,春逼柳先青。 叨有衣冠会,能教酒盏停。狂将宾作主,兴与醉为醒。 讲武仍存记,威弧合准经。鹄违遵取觯,貆获放悬庭。 矢劲风推疾,弦开月避形。奔狸失故窟,矫鹤坠生翎。 叠发无单中,虚归必染腥。叔才羞纵送,蒲弋愧娉婷。 末德矜先捷,高贤哂一丁。虽非尚力艺,亦异养心灵。 改服游荒寺,携壶扣寂扃。雪光摇冻薄,冷鸟下昏汀。 宿鸽争嵓坎,鸣钟出石棂。衣因乐乃发,虑以道为宁。 忆昔游梁始,伊余实孺龄。探镮游汴馆,怀橘向王廷。 十五飞觚翰,冠年志典刑。弯弓猎草泽,走马向林坰。 颇类沙头雁,还惭水上萍。谬随朝日月,过举犯雷霆。 摈斥伤垂鹄,栖迟学聚萤。无论颜灼灼,巳是发星星。 岩眺残双屩,川游寄一舲。烟霜日惨惨,河汉夜泠泠。 感旧聊今咏,劳歌启后听。世情真箭括,吾意竟云軿。 嗜武非良节,摛文岂至馨。缅思羡门子,永慕令威丁。 海帝金银阙,江妃碧玉瓶。终当别兹土,长啸入沧溟。
yún qiáo biān   tái pàn tíng dēng lín zhuàng shí   tàn liú míng    
zhà jiàn fāng cǎo xiē   kān shuāng xiàn líng dōng cán bǎi xiù chūn   liǔ xiān qīng    
dāo yǒu guān huì   néng jiào jiǔ zhǎn tíng kuáng jiāng bīn zuò zhǔ xīng   zuì wèi xǐng    
jiǎng réng cún   wēi zhǔn jīng wéi zūn zhì huán   huò fàng xuán tíng    
shǐ jìng fēng tuī   xián kāi yuè xíng bēn shī jiǎo   zhuì shēng líng    
dié dān zhōng   guī rǎn xīng shū cái xiū zòng sòng   kuì pīng tíng    
jīn xiān jié   gāo xián shěn dīng suī fēi shàng   yǎng xīn líng    
gǎi yóu huāng   xié kòu jiōng xuě guāng yáo dòng báo lěng   niǎo xià hūn tīng    
宿 zhēng yán kǎn   míng zhōng chū shí líng yīn nǎi   dào wèi níng    
yóu liáng shǐ   shí líng tàn huán yóu biàn guǎn huái   怀 xiàng wáng tíng    
shí fēi hàn   guān nián zhì diǎn xíng wān gōng liè cǎo zǒu   xiàng lín jiōng    
lèi shā tóu yàn   hái cán shuǐ shàng píng miù suí cháo yuè guò   fàn léi tíng    
bìn chì shāng chuí   chí xué yíng lùn yán zhuó zhuó   shì xīng xing    
yán tiào cán shuāng juē   chuān yóu líng yān shuāng cǎn cǎn   hàn líng líng    
gǎn jiù liáo jīn yǒng   láo hòu tīng shì qíng zhēn jiàn kuò   jìng yún pēng   軿  
shì fēi liáng jié   chī wén zhì xīn miǎn xiàn mén zi yǒng   lìng wēi dīng    
hǎi jīn yín quē   jiāng fēi píng zhōng dāng bié cháng   xiào cāng míng