冬夜酬魏少傅直史馆诗

南北朝 邢邵
年病从横至,动息不自安。兼豆未能饱,重裘讵解寒。 况乃冬之夜,霜气有馀酸。风音响北牖,月影度南端。 灯光明且灭,华烛新复残。衰颜依候改,壮志与时阑。 体羸不尽带,发落强扶冠。夜景将欲近,夕息故无宽。 忽有清风赠,辞义婉如兰。先言叹三友,末言惭一官。 丽藻高郑卫,专学美齐韩。审谕虽有属,笔削少能干。 高足自无限,积风良可抟。空想青门易,宁见赤松难。 寄语东山道,高驾且盘桓。
nián bìng cóng héng zhì   dòng ān jiān dòu wèi néng bǎo   chóng qiú jiě hán
kuàng nǎi dōng zhī   shuāng yǒu suān fēng yīn xiǎng běi yǒu   yuè yǐng nán duān
dēng guāng míng qiě miè   huá zhú xīn cán shuāi yán hòu gǎi   zhuàng zhì shí lán
léi jìn dài   luò qiáng guān jǐng jiāng jìn   kuān
yǒu qīng fēng zèng   wǎn lán xiān yán tàn sān yǒu   yán cán guān
zǎo gāo zhèng wèi   zhuān xué měi hán shěn suī yǒu shǔ   xuē shǎo néng gàn
gāo xiàn   fēng liáng tuán kōng xiǎng qīng mén   níng jiàn chì sōng nán
dōng shān dào   gāo jià qiě pán huán