冬夜

元代 黄镇成
室暖知冬候,更长识老情。客毡初梦觉,邻烛更书声。 漏缓风传远,窗虚月透明。自存中夜气,起咽玉池清。
shì nuǎn zhī dōng hòu   gèng zhǎng shí lǎo qíng zhān chū mèng jué   lín zhú gèng shū shēng
lòu huǎn fēng chuán yuǎn   chuāng yuè tòu míng cún zhōng   yàn chí qīng