冬夜

清代 顾敩愉
苦露夜冥冥,林空石气清。断云涵落叶,古涧泻寒星。 荒草无幽径,衰兰委远汀。狂吟愁独返,徙倚短长亭。
míng míng   lín kōng shí qīng duàn yún hán luò   jiàn xiè hán xīng
huāng cǎo yōu jìng   shuāi lán wěi yuǎn tīng kuáng yín chóu fǎn   duǎn cháng tíng