冬夜

宋代 孔平仲
冬夜一何永,幽房寂无侣。青灯弄微风,败叶鸣疏雨。 凄凉角声动,悲散穿云去。展转卧书帷,羁愁欲谁语。
dōng yǒng   yōu fáng qīng dēng nòng wēi fēng bài   míng shū    
liáng jiǎo shēng dòng   bēi sàn chuān 穿 yún zhǎn zhuǎn shū wéi   chóu shuí