冬夜

明代 释函是
独坐高峰上,双眸寒夜中。乾坤容我拙,今古与谁同。 入望青山旧,当怀明月空。何人知此意,冷冷忆卢公。
zuò gāo fēng shàng   shuāng móu hán zhōng qián kūn róng zhuō jīn   shuí tóng    
wàng qīng shān jiù   dāng huái 怀 míng yuè kōng rén zhī lěng   lěng gōng