冬夜

宋代 陆游
岁晚风霜恶,将如遥夜何!残灯挑更暗,寒犬吠偏多。 支枕成孤咏,怀人起浩歌。 梅花不解饮,谁伴醉颜酡。
suì wǎn fēng shuāng è   jiāng yáo   cán dēng tiāo gèng àn   hán quǎn fèi piān duō  
zhī zhěn chéng yǒng   huái 怀 rén hào  
méi huā jiě yǐn   shuí bàn zuì yán tuó