冬夜

宋代 陆游
多病睡眠少,长闲怀抱清。 昏灯照残梦,寒漏下高城。 落月澹将没,栖禽静复惊。 谁言冬夜永,辗转已窗明。
duō bìng shuì mián shǎo   zhǎng xián huái 怀 bào qīng  
hūn dēng zhào cán mèng   hán lòu xià gāo chéng  
luò yuè dàn jiāng méi   qín jìng jīng  
shuí yán dōng yǒng   zhǎn zhuǎn chuāng míng