冬夜

宋代 陆游
我生何多艰,塌地皆九折。 君恩许归休,幸与世俗绝。 幽居邻不觌,奚止扫车辙。 地炉清夜市,危坐灯欲灭。 开门月满庭,皓皓如积雪。 隔溪闻鹤鸣,灵府为澄澈。
shēng duō jiān   jiē jiǔ zhé  
jūn ēn guī xiū   xìng shì jué  
yōu lín   zhǐ sǎo chē zhé  
qīng shì   wēi zuò dēng miè  
kāi mén yuè mǎn tíng   hào hào xuě  
wén míng   líng wèi chéng chè