东轩长老二绝〈并序〉

宋代 苏辙
始余于官舍营东轩,彭城曹君焕子文,自浮光访余于高安,道过黄冈,家兄子瞻以诗送之曰:“君到高安几日回,一时抖薮旧尘埃。 赠君一笼牢收取,盛取东轩长老来。 ”君过庐山,见圆通知慎禅师,出诗示之。 师尝与余通书,见之欣然。 明日谓君:“昨见黄州诗,通夕不寐,以一偈继之,曰:‘东轩长老未相逢,却见黄州一信通。 何用扬眉资目击,须知千里事同风。 ’吾野人,不能数为书,君为我诵之而已。 ”君既至,未暇及此。 客有自庐山至者,曰:“慎师送客出门,还入丈室燕坐而寂。 ”君乃具道其事。 余感之,作二绝。 其一以答子瞻,其二以答慎也。 东轩正似虚空样,何处人家笼解盛。 纵使盛来无著处,雪堂自有老师兄。 〈子瞻新筑东坡雪堂。 〉檐头挑得黄州笼,行过圆通一笑开。 却到山前人已寂,亦无一物可担回。
shǐ guān shè yíng dōng xuān   péng chéng cáo jūn huàn zi wén   guāng fǎng 访 gāo ān   dào guò huáng gāng   jiā xiōng zi zhān shī sòng zhī yuē     jūn dào gāo ān huí   shí dǒu sǒu jiù chén āi  
zèng jūn lóng láo shōu   shèng dōng xuān zhǎng lǎo lái  
  jūn guò shān   jiàn yuán tōng zhī shèn chán shī   chū shī shì zhī  
shī cháng tōng shū   jiàn zhī xīn rán  
míng wèi jūn     zuó jiàn huáng zhōu shī   tōng mèi   zhī   yuē     dōng xuān zhǎng lǎo wèi xiāng féng   què jiàn huáng zhōu xìn tōng  
yòng yáng méi   zhī qiān shì tóng fēng  
  rén   néng shù wéi shū   jūn wèi sòng zhī ér  
  jūn zhì   wèi xiá  
yǒu shān zhì zhě   yuē     shèn shī sòng chū mén   hái zhàng shì yàn zuò ér  
  jūn nǎi dào shì  
gǎn zhī   zuò èr jué  
zi zhān   èr shèn  
dōng xuān zhèng shì kōng yàng   chǔ rén jiā lóng jiě shèng  
zòng shǐ 使 shèng lái zhù chù   xuě táng yǒu lǎo shī xiōng  
zi zhān xīn zhù dōng xuě táng    
yán tóu tiāo huáng zhōu lóng xíng   guò yuán tōng xiào kāi    
què dào shān qián rén   dān huí