洞仙歌 和刘一止《苕溪词》

清代 顾太清
月明风静,问此时谁晓。雪后初开一枝好。爱孤山踪迹,千树横斜,临碧水,十里湖光冷照。 逋仙归去后,依旧黄昏,疏影婷婷为谁妙。望不尽竹篱茅舍人家,断桥边、诗情空老。 任南北枝头暖相催,听玉笛声中,吹来多少。
yuè míng fēng jìng   wèn shí shuí xiǎo xuě hòu chū kāi zhī hǎo ài shān zōng qiān shù   héng xié lín   shuǐ shí   guāng lěng zhào      
xiān guī hòu   jiù huáng hūn   shū yǐng tíng tíng wèi shuí miào wàng jìn zhú máo shè rén jiā duàn   qiáo biān shī qíng kōng lǎo      
rèn nán běi zhī tóu nuǎn xiāng cuī   tīng shēng zhōng   chuī lái duō shǎo