洞仙歌 初秋
杨枝弄碧,系天涯心眼。几日凉风便零乱。画桥边,一片流水无声,人独立,暮角将愁吹断。
春城烟雨里,如梦帘栊,曾拂檐花笑相见。我已厌闻歌,玉笛苍凉,又吹起十年清怨。
问采采、芙蓉隔西洲,却树下门前,为谁留恋。
yáng
杨
zhī
枝
nòng
弄
bì
碧
,
xì
系
tiān
天
yá
涯
xīn
心
yǎn
眼
jǐ
。
rì
几
liáng
日
fēng
凉
biàn
风
líng
便
luàn
零
huà
乱
qiáo
。
biān
画
yī
桥
piàn
边
,
liú
一
shuǐ
片
wú
流
shēng
水
rén
无
dú
声
,
lì
人
mù
独
jiǎo
立
,
jiāng
暮
chóu
角
chuī
将
duàn
愁
吹
断
。
chūn
春
chéng
城
yān
烟
yǔ
雨
lǐ
里
,
rú
如
mèng
梦
lián
帘
lóng
栊
,
céng
曾
fú
拂
yán
檐
huā
花
xiào
笑
xiāng
相
jiàn
见
wǒ
。
yǐ
我
yàn
已
wén
厌
gē
闻
yù
歌
,
dí
玉
cāng
笛
liáng
苍
yòu
凉
,
chuī
又
qǐ
吹
shí
起
nián
十
qīng
年
yuàn
清
怨
。
wèn
问
cǎi
采
cǎi
采
fú
、
róng
芙
gé
蓉
xī
隔
zhōu
西
què
洲
,
shù
却
xià
树
mén
下
qián
门
wèi
前
,
shuí
为
liú
谁
liàn
留
恋
。