洞仙歌

清代 龚自珍
轻寒漠漠,又杏花天气。卸了吴棉薄纨腻。把花魂细绾,月梦低敲,闲谱得、十叠新词堪记。 番番圆艳约,春事迷人,絮影风光太消碎。小病不胜春,懒想秾愁,拚略受、情多风味。 又银烛、传来劝笺愁,看比玉能红,比箫能脆。
qīng hán   yòu xìng huā tiān xiè le mián báo wán huā hún wǎn   yuè mèng qiāo   xián shí dié xīn kān
fān fān yuán yàn yuē   chūn shì rén   yǐng fēng guāng tài xiāo suì xiǎo bìng shèng chūn   lǎn xiǎng nóng chóu   pàn lüè shòu qíng duō fēng wèi
yòu yín zhú chuán lái quàn jiān chóu   kàn néng hóng   xiāo néng cuì