东武吟

明代 王世贞
罢鸟厌离枝,罢客厌离乡。听君行泣复坐诉,令我断绝少年肠。 始从张侯号博望,寻源凿空竟西方。问君何所历,身毒安息大月支。 问君何所见,深目高鼻卷眉髭。其人何所宝,葡萄汗血香都夷。 其俗何所尚,嗜利轻杀易汉儿。结营勃律河,士卒樵汲供炊麋。 斧冰十指半堕落,又有猛兽搏食之。经行十三载,皮肉消尽馀音声。 音声固未改,舌强亦难明。忽睹嵬峨之宫阙,不敢遽谓长安城。 不知张侯见天子何所言,独封大邑金帛蕃,甲第亦轩轩。 馀者公车门,十上不得论。最后稍为郎,给钱十万令还乡。 庐井渐非故,急欲问爷娘。行逢耆旧为相指,双冢累累置道旁。 新妇逐他人,他人生儿已扶床。对讫始大悲,耆旧内相疑。 别时朱颜复鬒鬓,今来其人鬼邪非。又闻甘泉宫,召按西边事。 乡导不乏兴,应须故时吏。家乡空荡尽,枯骨终远弃。 吁嗟哉,丈夫功成差足乐,不如贫贱佣力作。
niǎo yàn zhī   yàn xiāng tīng jūn xíng zuò lìng   duàn jué shào nián cháng    
shǐ cóng zhāng hóu hào wàng   xún yuán záo kōng jìng 西 fāng wèn jūn suǒ yuān   ān yuè zhī    
wèn jūn suǒ jiàn   shēn gāo juǎn méi rén suǒ bǎo   tao hàn xuè xiāng dōu    
suǒ shàng   shì qīng shā hàn ér jié yíng shì   qiáo gōng chuī    
bīng shí zhǐ bàn duò luò   yòu yǒu měng shòu shí zhī jīng xíng shí sān zài   ròu xiāo jìn yīn shēng    
yīn shēng wèi gǎi   shé qiáng nán míng wéi é zhī gōng què   gǎn wèi cháng ān chéng    
zhī zhāng hóu jiàn tiān suǒ yán   fēng jīn fān   jiǎ xuān xuān  
zhě gōng chē mén   shí shàng lùn zuì hòu shāo wéi láng gěi   qián shí wàn lìng huán xiāng    
jǐng jiàn fēi   wèn niáng xíng féng jiù wèi xiāng zhǐ shuāng   zhǒng lěi lěi zhì dào páng    
xīn zhú rén   rén shēng ér chuáng duì shǐ bēi   jiù nèi xiāng    
bié shí zhū yán zhěn bìn   jīn lái rén guǐ xié fēi yòu wén gān quán gōng zhào   àn biān 西 shì    
xiāng dǎo xīng   yìng shí jiā xiāng kōng dàng jǐn   zhōng yuǎn    
jiē zāi   zhàng gōng chéng chà   pín jiàn yōng zuò