东亭闲望

唐代 白居易
东亭尽日坐,谁伴寂寥身。绿桂为佳客,红蕉当美人。 笑言虽不接,情状似相亲。不作悠悠想,如何度晚春。
dōng tíng jìn zuò   shuí bàn liáo shēn 绿 guì wèi jiā   hóng jiāo dāng měi rén
xiào yán suī jiē   qíng zhuàng shì xiāng qīn zuò yōu yōu xiǎng   wǎn chūn