洞庭秋三十首 其二十四

明代 王夫之
微风软縠退以听,濯濯平远拔昭灵。吝俭物情不获巳,险阻大造故须经。 馀霞半壁从明灭,征雁万双亦伶俜。居然幻泡警凉魄,无数浮心一日扃。
wēi fēng ruǎn tuì 退 tīng   zhuó zhuó píng yuǎn zhāo líng lìn jiǎn qíng huò xiǎn   zào jīng    
xiá bàn cóng míng miè   zhēng yàn wàn shuāng líng pīng rán huàn pào jǐng liáng   shù xīn jiōng