洞庭胡敬之以余父执之交岁馈新橘凡十有馀年感无以报是用作歌

元代 谢应芳
湖山清气钟而翁,生儿亦有古人风。年年送橘拜床下,甚愧我非庞德公。 今年霜落洞庭早,橘熟先于葑田稻。青衣童子黄金丸,橘头摘来霜未乾。 侬家食指百三十,分甘喜得皆波及。娇痴堪笑两曾孙,手弄金丸口欲吞。 阿翁老饕三咽毕,□教食之还自吃。一枝一枝复一枝,翁有笑声孙亦咍。 枯肠久似长卿渴,甘露适从仙亭来。楚江萍实不可得,华峰藕亦无人识。 冷比雪霜甘比蜜,此句真可题此橘。韩子之诗今代无,借作报章挥我笔。 怀哉故人家洞庭,七十二峰环翠屏。洛阳秋风尘满城,莫能污尔双鞋青。 南山不烂黄河清,正须坐阅三千龄。山中旧识诸耆英,烦道老夫多寄声。
shān qīng zhōng ér wēng   shēng ér yǒu rén fēng nián nián sòng bài chuáng xià shén   kuì fēi páng gōng    
jīn nián shuāng luò dòng tíng zǎo   shú xiān fēng tián dào qīng tóng huáng jīn wán   tóu zhāi lái shuāng wèi qián    
nóng jiā shí zhǐ bǎi sān shí   fēn gān jiē jiāo chī kān xiào liǎng zēng sūn shǒu   nòng jīn wán kǒu tūn    
ā wēng lǎo tāo sān yān     jiào shí zhī hái chī zhī zhī zhī wēng   yǒu xiào shēng sūn hāi    
cháng jiǔ shì zhǎng qīng   gān shì cóng xiān tíng lái chǔ jiāng píng shí huá   fēng ǒu rén shí    
lěng xuě shuāng gān   zhēn hán zhī shī jīn dài jiè   zuò bào zhāng huī    
huái 怀 zāi rén jiā dòng tíng   shí èr fēng huán cuì píng luò yáng qiū fēng chén mǎn chéng   néng ěr shuāng xié qīng    
nán shān làn huáng qīng   zhèng zuò yuè sān qiān líng shān zhōng jiù shí zhū yīng fán   dào lǎo duō shēng