洞庭春色

清代 顾贞观
楼锁葳蕤,桥通宛转,昔日亭台。记坠钗声里,频呼小玉,钩帘影畔,替摘青梅。 感绝多情双燕语,道三岁、看花人未回。心期在,且休教结子,辜负重来。 无端绿阴遍也,那复向、旧处徘徊。只凄凉禅榻,茶烟空飏,模糊镜槛,蜡泪成堆。 一种幽寻春草句,怕清梦、池塘有劫灰。长陪着,旧雕栏玉砌,零落宫槐。
lóu suǒ wēi ruí   qiáo tōng wǎn zhuǎn   tíng tái zhuì chāi shēng pín   xiǎo gōu   lián yǐng pàn   zhāi qīng méi    
gǎn jué duō qíng shuāng yàn   dào sān suì kàn huā rén wèi huí xīn zài qiě xiū   jiào jié   chóng lái      
duān 绿 yīn biàn   xiàng jiù chù pái huái zhǐ liáng chán chá yān   kōng yáng   jìng kǎn lèi   chéng duī      
zhǒng yōu xún chūn cǎo   qīng mèng chí táng yǒu jié huī zhǎng péi zhe jiù diāo   lán líng luò   gōng huái