东山吟

宋代 韩淲
谢安久不作,东山尚谁论。当年拥鼻吟,几为妻子昏。 抚筝挽其须,慷慨徒尔言。诸儿淝水功,折屐心已烦。 后来名字传,江左犹知尊。李白王介甫,二诗至今存。 吾行樟丘野,迤逦怀德村。有客理花草,开径于樊园。 云是爱閒者,衣冠安石孙。一见邀我留,取酒置盘飧。 世有斯人欤,岂受车马喧。悠哉扁榜佳,碑板见渊源。 因之重叹息,老语不敢吞。相与保初志,春秋燕鸡豚。
xiè ān jiǔ zuò   dōng shān shàng shuí lùn dāng nián yōng yín   wèi hūn    
zhēng wǎn   kāng kǎi ěr yán zhū ér féi shuǐ gōng shé   xīn fán    
hòu lái míng zi chuán   jiāng zuǒ yóu zhī zūn bái wáng jiè èr   shī zhì jīn cún    
xíng zhāng qiū   huái 怀 cūn yǒu huā cǎo kāi   jìng fán yuán    
yún shì ài xián zhě   guān ān shí sūn jiàn yāo liú   jiǔ zhì pán sūn    
shì yǒu rén   shòu chē xuān yōu zāi biǎn bǎng jiā bēi   bǎn jiàn yuān yuán    
yīn zhī zhòng tàn   lǎo gǎn tūn xiāng bǎo chū zhì chūn   qiū yàn tún