东山松石歌和郑生

清代 丘逢甲
大阴黑、耀灵匿,天上风云惨无色。飞虎伏、神龙蛰,龙化为松虎化石。 君不见南海之滨、东山之阴,松苍苍兮石碧。松石间,谁所祠? 睢阳张许双灵旗。前游者驱鳄韩昌黎,后则啼鹃带血之文文山来题词。 诸公皆与此松此石深相知。当松髯兮怒张、石齿兮愤吐,恍惚见斥庭凑,骂禄山而拒蒙古。 安知佛骨未焚、别出胡神欲代今天作之主。大海茫茫,环起胡虏,叛臣不必定在节使府。 坐令绛灌无文、随陆不武,衣冠道丧道实苦。松耶、石耶? 安得风云复奉尔为龙而为虎?吁嗟乎!长白山上有石虎立而参天,下为松花江,松涛万壑飞龙泉。 天昔生真人于其间,真人去今几世而几年。漫漫者海,生尘生烟,遮山蜃气而蛟涎。 何来精卫口衔木石欲填海。哀哉!海深不可填。我登东山,远睇长白,北向哀泪,匪泪伊血。 古人不我待,谁文章而谁气节。但见石非石兮、松非松,乃古人肝胆之轮囷、冠绂之从容,愿拜石作丈、松作公。 我昔在韩山,有石曰双旌。种松其间,畀成梁栋,支大厦之倾而惜其迟生。 松灵石顽,谁使松化石?长此冥冥。匪石实顽,石能补西北之天倾。 无奈娲皇日听笙簧谢不能,百神不敢言石言其事。 松声谡谡嗟天醉,风云兮不来,空山兀抱龙虎气。
yīn hēi yào 耀 líng   tiān shàng fēng yún cǎn fēi shén lóng zhé   lóng huà wèi sōng huà shí
jūn jiàn nán hǎi zhī bīn dōng shān zhī yīn   sōng cāng cāng shí sōng shí jiān   shuí suǒ  
suī yáng zhāng shuāng líng qián yóu zhě è hán chāng   hòu juān dài xuè zhī wén wén shān lái
zhū gōng jiē sōng shí shēn xiāng zhī dāng sōng rán zhāng shí chǐ 齿 fèn   huǎng jiàn chì tíng còu   shān ér měng
ān zhī wèi fén bié chū shén dài jīn tiān zuò zhī zhǔ hǎi máng máng   huán   pàn chén dìng zài jié shǐ 使
zuò lìng jiàng guàn wén suí   guān dào sàng dào shí sōng shí  
ān fēng yún fèng ěr wèi lóng ér wèi   jiē   cháng bái shān shàng yǒu shí ér cān tiān   xià wèi sōng huā jiāng   sōng tāo wàn fēi lóng quán
tiān shēng zhēn rén jiān   zhēn rén jīn shì ér nián màn màn zhě hǎi   shēng chén shēng yān   zhē shān shèn ér jiāo xián
lái jīng wèi kǒu xián shí tián hǎi āi zāi   hǎi shēn tián dēng dōng shān   yuǎn cháng bái   běi xiàng āi lèi   fěi lèi xuè
rén dài   shuí wén zhāng ér shuí jié dàn jiàn shí fēi shí sōng fēi sōng   nǎi rén gān dǎn zhī lún qūn guān zhī cóng róng   yuàn bài shí zuò zhàng sōng zuò gōng
zài hán shān   yǒu shí yuē shuāng jīng zhǒng sōng jiān   chéng liáng dòng   zhī shà zhī qīng ér chí shēng
sōng líng shí wán   shuí shǐ 使 sōng huà shí   zhǎng míng míng fěi shí shí wán   shí néng 西 běi zhī tiān qīng
nài huáng tīng shēng huáng xiè néng   bǎi shén gǎn yán shí yán shì
sōng shēng jiē tiān zuì   fēng yún lái   kōng shān bào lóng