东山看梅

宋代 韩淲
腊近山放梅,霜馀竹支径。坡陀斜日晚,葱茜孤烟暝。 人行兴将阑,鸟语栖未定。更踏野桥归,风回满清听。
jìn shān fàng méi   shuāng zhú zhī jìng tuó xié wǎn cōng   qiàn yān míng    
rén xíng xīng jiāng lán   niǎo wèi dìng gèng qiáo guī fēng   huí mǎn qīng tīng