冬日原居酬光上人见访

唐代 熊皦
吾道丧已久,吾师何此来。门无尘事闭,卷有国风开。 野迥霜先白,庭荒叶自堆。寒暄吟罢后,犹喜话天台。
dào sàng jiǔ   shī lái mén chén shì   juǎn yǒu guó fēng kāi
jiǒng shuāng xiān bái   tíng huāng duī hán xuān yín hòu   yóu huà tiān tāi