冬日示杨季若梁天机

宋代 郑獬
天河忽侧飞雹倾,丁丁屋瓦相敲鸣。 扑衣写下白玉粒,脚底踏碎真珠声。 官舍高屋苦濩落,此时不易孤客情。 颍侯恰寄玉泉酿,乳花甘滑琉璃清。 红糟淮白复脆美,佐之绿菘作吴羹。 纵谈往旧杂嘲戏,大笑觞倒金酒觥。 閒以罚令却寂默,四座睥睨如伏兵。 人生会合即为乐,况子归意凌青冥。 赤尾鲤鱼在泥滓,行见两翅穿鳞生。 跳身耸鬣望东海,苍崖枯涸埋层冰。 明年春风扫地起,一起万物皆光明。
tiān fēi báo qīng   dīng dīng xiāng qiāo míng  
xiě xià bái   jiǎo suì zhēn zhū shēng  
guān shè gāo huò luò   shí qíng  
yǐng hóu qià quán niàng   huā gān huá liú li qīng  
hóng zāo huái bái cuì měi   zuǒ zhī 绿 sōng zuò gēng  
zòng tán wǎng jiù cháo   xiào shāng dào jīn jiǔ gōng  
xián lìng què   zuò bīng  
rén shēng huì wéi   kuàng zi guī líng qīng míng  
chì wěi zài   xíng jiàn liǎng chì chuān 穿 lín shēng  
tiào shēn sǒng liè wàng dōng hǎi   cāng mái céng bīng  
míng nián chūn fēng sǎo   wàn jiē guāng míng