冬日山居思乡

唐代 周贺
大野始严凝,云天晓色澄。树寒稀宿鸟,山迥少来僧。 背日收窗雪,开炉释砚冰。忽然归故国,孤想寓西陵。
shǐ yán níng   yún tiān xiǎo chéng shù hán 宿 niǎo   shān jiǒng shǎo lái sēng
bèi shōu chuāng xuě   kāi shì yàn bīng rán guī guó   xiǎng 西 líng