冬日偶书

宋代 寇准
户庭初过雪,鸟雀亦声稀。 天淡云容结,林寒日影微。 虚名何足道,前是旋成非。 簪绂全忘念,终须扫涧扉。
tíng chū guò xuě   niǎo què shēng  
tiān dàn yún róng jié   lín hán yǐng wēi  
míng dào   qián shì xuán chéng fēi  
zān quán wàng niàn   zhōng sǎo jiàn fēi