冬日偶成

宋代 寇准
正是旅愁悲远宦,况逢边塞向残年。 轮蹄影绝冬深路,鸟雀声稀雪后天。 探骑经旬无使客,戍楼终日有烽烟。 病来无复拈樽酒,独向虚窗尽日眠。
zhèng shì chóu bēi yuǎn huàn   kuàng féng biān sài xiàng cán nián  
lún yǐng jué dōng shēn   niǎo què shēng xuě hòu tiān  
tàn jīng xún shǐ 使   shù lóu zhōng yǒu fēng yān  
bìng lái niān zūn jiǔ   xiàng chuāng jìn mián