冬日登越王台怀归

唐代 许浑
月沉高岫宿云开,万里归心独上来。河畔雪飞扬子宅, 海边花盛越王台。泷分桂岭鱼难过,瘴近衡峰雁却回。 乡信渐稀人渐老,只应频看一枝梅。
yuè chén gāo xiù 宿 yún kāi   wàn guī xīn shàng lái pàn xuě fēi yáng zi zhái  
hǎi biān huā shèng yuè wáng tái lóng fēn guì lǐng nán guò   zhàng jìn héng fēng yàn què huí
xiāng xìn jiàn rén jiàn lǎo   zhǐ yīng pín kàn zhī méi