冬 其一

清代 戴亨
羁客伤迟暮,隆冬发浩吁。市居惭大隐,讲席愧通儒。 牢落精华铄,冰霜月夜孤。无裘难卒岁,掩卷意踟蹰。
shāng chí   lóng dōng hào shì cán yǐn jiǎng   kuì tōng    
láo luò jīng huá shuò   bīng shuāng yuè qiú nán suì yǎn   juàn chí chú