冬晴与子坦子聿游湖上
老僧八十无童子,礼佛看经总不能。
双手丫叉出迎客,自称六十六年僧。
lǎo
老
sēng
僧
bā
八
shí
十
wú
无
tóng
童
zǐ
子
,
lǐ
礼
fó
佛
kàn
看
jīng
经
zǒng
总
bù
不
néng
能
。
shuāng
双
shǒu
手
yā
丫
chā
叉
chū
出
yíng
迎
kè
客
,
zì
自
chēng
称
liù
六
shí
十
liù
六
nián
年
sēng
僧
。