冬晴闲步东村由故塘还舍作

宋代 陆游
故园三径可婆娑,遇兴遵涂负杖歌。 霜重天寒山色淡,草枯野旷猎徒多。 解刀尚可谋黄犊,挥帖无由致白鹅。 自计长闲何所恨,一生心事在烟波。
yuán sān jìng suō   xīng zūn zhàng  
shuāng zhòng tiān hán shān dàn   cǎo kuàng liè duō  
jiě dāo shàng móu huáng   huī tiē yóu zhì bái é  
zhǎng xián suǒ hèn   shēng xīn shì zài yān