冬晴日得闲游偶作

宋代 陆游
不用清歌素与蛮,闲愁已自解连环。 闰年春近梅差早,泽国风和雪尚悭。 诗思长桥蹇驴上,棋声流水古松间。 牋天公事君知否?止乞柴荆到死闲。
yòng qīng mán   xián chóu jiě lián huán  
rùn nián chūn jìn méi chà zǎo   guó fēng xuě shàng qiān  
shī cháng qiáo jiǎn shàng   shēng liú shuǐ sōng jiān  
jiān tiān gōng shì jūn zhī fǒu   zhǐ chái jīng dào xián