冬末病中作二首 其一
冬风吹草木,亦吹我病根。故人久不来,冷落如丘园。
聃龙与摩诘,吁叹非不闻。顾惟年少时,未合多忧勤。
风钟远孤枕,雪水流冻痕。空馀微妙心,期空静者论。
dōng
冬
fēng
风
chuī
吹
cǎo
草
mù
木
,
yì
亦
chuī
吹
wǒ
我
bìng
病
gēn
根
gù
。
rén
故
jiǔ
人
bù
久
lái
不
lěng
来
,
luò
冷
rú
落
qiū
如
yuán
丘
园
。
dān
聃
lóng
龙
yǔ
与
mó
摩
jié
诘
,
yù
吁
tàn
叹
fēi
非
bù
不
wén
闻
gù
。
wéi
顾
nián
惟
shào
年
shí
少
wèi
时
,
hé
未
duō
合
yōu
多
qín
忧
勤
。
fēng
风
zhōng
钟
yuǎn
远
gū
孤
zhěn
枕
,
xuě
雪
shuǐ
水
liú
流
dòng
冻
hén
痕
kōng
。
yú
空
wēi
馀
miào
微
xīn
妙
qī
心
,
kōng
期
jìng
空
zhě
静
lùn
者
论
。