东门行

清代 戴亨
出东门,慨以叹。年如矢,去不还。壮盛已过,出入无欢。 白日昭昭,不照游子颜。雪霜悽怆漫荒原。鸟无翼,河无船。 甘随草木,俯首凋残。嗷嗷八口号寒饥。赁舂作苦精力衰。 颓纵有所获难餔,糜思远出竞刀锥。天黯惨,日西垂。 儿女罗列,跪奉一卮。欲饮未饮心酸悲。平明就道,妻子牵衣。 啼悯我老,问我将何之。山有豺虎,水有蛟螭。征途况瘁骨肉违。 安危莫测,魂梦惊疑。男儿结志山不移。邪赢秽窦圣所非。 遵古道以寻路,将安往而不迷。停旅橐,解征衣。从今以后,无复别离。 生相慰,死相依。
chū dōng mén   kǎi tàn nián shǐ   hái zhuàng shèng guò   chū huān
bái zhāo zhāo   zhào yóu yán xuě shuāng chuàng màn huāng yuán niǎo   chuán
gān suí cǎo   shǒu diāo cán áo áo kǒu hào hán lìn chōng zuò jīng shuāi
tuí zòng yǒu suǒ huò nán   yuǎn chū jìng dāo zhuī tiān àn cǎn   西 chuí
ér luó liè   guì fèng zhī yǐn wèi yǐn xīn suān bēi píng míng jiù dào   qiān
mǐn lǎo   wèn jiāng zhī shān yǒu chái   shuǐ yǒu jiāo chī zhēng kuàng cuì ròu wéi
ān wēi   hún mèng jīng nán ér jié zhì shān xié yíng huì dòu shèng suǒ fēi
zūn dào xún   jiāng ān wǎng ér tíng tuó   jiě zhēng cóng jīn hòu   bié
shēng xiàng wèi   xiāng