东林隐所寄陆徵士

元代 倪瓒
寝扉桃李昼阴阴,耕凿居人有远心。一夜池塘春草绿,孤村风雨落花深。 不嗔野老群争席,时有游鱼出听琴。白发多情陆徵士,松间石上续幽吟。
qǐn fēi táo zhòu yīn yīn   gēng záo rén yǒu yuǎn xīn chí táng chūn cǎo 绿   cūn fēng luò huā shēn    
chēn lǎo qún zhēng   shí yǒu yóu chū tīng qín bái duō qíng zhǐ shì sōng   jiān shí shàng yōu yín