东林精舍见故殿中郑侍御题诗追旧书情涕泗横集…冯少府

唐代 韦应物
仲月景气佳,东林一登历。中有故人诗,凄凉在高壁。 精思长悬世,音容已归寂。墨泽传洒馀,磨灭亲翰迹。 平生忽如梦,百事皆成昔。结骑京华年,挥文箧笥积。 朝廷重英彦,时辈分圭璧。永谢柏梁陪,独阙金门籍。 方婴存殁感,岂暇林泉适。雨馀山景寒,风散花光夕。 新知虽满堂,故情谁能觌。唯当同时友,缄寄空凄戚。
zhòng yuè jǐng jiā   dōng lín dēng zhōng yǒu rén shī   liáng zài gāo
jīng zhǎng xuán shì   yīn róng guī chuán   miè qīn hàn
píng shēng mèng   bǎi shì jiē chéng jié jīng huá nián   huī wén qiè
cháo tíng zhòng yīng yàn   shí bèi fēn guī yǒng xiè bǎi liáng péi   quē jīn mén
fāng yīng cún gǎn   xiá lín quán shì shān jǐng hán   fēng sàn huā guāng
xīn zhī suī mǎn táng   qíng shuí néng wéi dāng tóng shí yǒu   jiān kōng