东林寄别修睦上人
行心乞得见秋风,双履难留去住踪。红叶正多离社客,
白云无限向嵩峰。囊中自欠诗千首,身外谁知事几重。
此别不能为后约,年华相似逼衰容。
xíng
行
xīn
心
qǐ
乞
dé
得
jiàn
见
qiū
秋
fēng
风
,
shuāng
双
lǚ
履
nán
难
liú
留
qù
去
zhù
住
zōng
踪
。
。
hóng
红
yè
叶
zhèng
正
duō
多
lí
离
shè
社
kè
客
,
bái
白
yún
云
wú
无
xiàn
限
xiàng
向
sōng
嵩
fēng
峰
。
。
náng
囊
zhōng
中
zì
自
qiàn
欠
shī
诗
qiān
千
shǒu
首
,
shēn
身
wài
外
shéi
谁
zhī
知
shì
事
jǐ
几
zhòng
重
。
。
cǐ
此
bié
别
bù
不
néng
能
wéi
为
hòu
后
yuē
约
,
nián
年
huá
华
xiāng
相
sì
似
bī
逼
shuāi
衰
róng
容
。
。