东篱

宋代 陆游
漫道深居昼掩关,东篱栽接不曾闲。 每因清梦游敷水,自觉前身隐华山。 花发时时携绿酒,客来往往羡朱颜。 药炉安著犹无地,拟展茅茨一两间。
màn dào shēn zhòu yǎn guān   dōng zāi jiē céng xián  
měi yīn qīng mèng yóu shuǐ   jué qián shēn yǐn huà shān  
huā shí shí xié 绿 jiǔ   lái wǎng wǎng xiàn zhū yán  
yào ān zhù yóu   zhǎn máo liǎng jiān