東籬

宋代 陸游
漫道深居晝掩關,東籬栽接不曾閒。 每因清夢遊敷水,自覺前身隱華山。 花發時時攜綠酒,客來往往羨朱顏。 藥爐安著猶無地,擬展茅茨一兩間。
màn dào shēn zhòu yǎn guān   dōng zāi jiē céng xián  
měi yīn qīng mèng yóu shuǐ   jué qián shēn yǐn huà shān  
huā shí shí xié jiǔ   lái wǎng wǎng xiàn zhū yán  
yào ān zhù yóu   zhǎn máo liǎng jiān