东郊田园二首 其二

明代 顾璘
出门见青山,幽意日潇洒。修竹绕舍东,流水在田下。 衣冠不须着,犁锄亦时把。日与山翁游,礼貌乐疏野。 风俗重时令,相邀作乡社。浊醪满浮蚁,蛙鱼剖新鲊。 交酬各酩酊,至乐绝无假。长笑宇宙间,谁是忘形者。 刈麦思时旸,分苗望时雨。彼苍于农人,迁就亦良苦。 好雨从东来,原田白膴膴。老稚荷蓑出,绿缛纷可睹。 引耜骧且鸣,馀欢及家牯。连岁荒负租,颇遭官长怒。 今幸占有年,且愿给公赋。絮酒兼灸鸡,殷勤祝猫虎。 散步龙山麓,石马高嶙峋。芜没野田侧,行列不复陈。 不知何代墓,感叹为沾巾。慨昔六代交,紫宫架天津。 虎斗尽英辟,鹰扬皆贵臣。回眸耀白日,吐气贯青旻。 见者恒辟易,况敢托交亲。讵知百世下,骨肉化飞尘。 樵牧无人禁,姓名亦已湮。念此返田舍,秫酒正芳醇。 倾壶且一醉,兀兀忘吾身。
chū mén jiàn qīng shān   yōu xiāo xiū zhú rào shě dōng   liú shuǐ zài tián xià
guān zhe   chú shí shān wēng yóu   mào shū
fēng zhòng shí lìng   xiāng yāo zuò xiāng shè zhuó láo mǎn   pōu xīn zhǎ
jiāo chóu mǐng dǐng   zhì jué jiǎ cháng xiào zhòu jiān   shuí shì wàng xíng zhě
mài shí yáng   fēn miáo wàng shí cāng nóng rén   qiān jiù liáng
hǎo cóng dōng lái   yuán tián bái lǎo zhì suō chū   绿 fēn
yǐn xiāng qiě míng   huān jiā lián suì huāng   zāo guān zhǎng
jīn xìng zhàn yǒu nián   qiě yuàn gěi gōng jiǔ jiān jiǔ   yīn qín zhù māo
sàn lóng shān   shí gāo lín xún méi tián   háng liè chén
zhī dài   gǎn tàn wèi zhān jīn kǎi liù dài jiāo   gōng jià tiān jīn
dòu jǐn yīng   yīng yáng jiē guì chén huí móu yào 耀 bái   guàn qīng mín
jiàn zhě héng   kuàng gǎn tuō jiāo qīn zhī bǎi shì xià   ròu huà fēi chén
qiáo rén jìn   xìng míng yān niàn fǎn tián shè   shú jiǔ zhèng fāng chún
qīng qiě zuì   wàng shēn