东郊

唐代 韦应物
吏舍局终年,出郊旷清曙。杨柳散和风,青山澹吾虑。 依丛适自憩,缘涧还复去。微雨霭芳原,春鸠鸣何处? 乐幽心屡止,遵事迹犹遽。终罢斯结庐,慕陶真可庶。
shè zhōng nián   chū jiāo kuàng qīng shǔ yáng liǔ sàn fēng qīng   shān dàn    
cóng shì   yuán jiàn hái wēi ǎi fāng yuán chūn   jiū míng chǔ    
yōu xīn zhǐ   zūn shì yóu zhōng jié   táo zhēn shù