東郊

唐代 韋應物
吏舍局終年,出郊曠清曙。楊柳散和風,青山澹吾慮。 依叢適自憩,緣澗還復去。微雨靄芳原,春鳩鳴何處? 樂幽心屢止,遵事跡猶遽。終罷斯結廬,慕陶真可庶。
shè zhōng nián   chū jiāo kuàng qīng shǔ yáng liǔ sàn fēng qīng   shān dàn    
cóng shì   yuán jiàn hái wēi ǎi fāng yuán chūn   jiū míng chǔ    
yōu xīn zhǐ   zūn shì yóu zhōng jié   táo zhēn shù