东海有勇妇 代关中有贤女

唐代 李白
梁山感杞妻,恸哭为之倾。金石忽暂开,都由激深情。 东海有勇妇,何惭苏子卿。学剑越处子,超然若流星。 损躯报夫仇,万死不顾生。白刃耀素雪,苍天感精诚。 十步两躩跃,三呼一交兵。斩首掉国门,蹴踏五藏行。 豁此伉俪愤,粲然大义明。北海李使君,飞章奏天庭。 舍罪警风俗,流芳播沧瀛。名在列女籍,竹帛已光荣。 淳于免诏狱,汉主为缇萦。津妾一棹歌,脱父于严刑。 十子若不肖,不如一女英。豫让斩空衣,有心竟无成。 要离杀庆忌,壮夫所素轻。妻子亦何辜,焚之买虚声。 岂如东海妇,事立独扬名。
liáng shān gǎn   tòng wèi zhī qīng jīn shí zàn kāi   dōu yóu shēn qíng
dōng hǎi yǒu yǒng   cán qīng xué jiàn yuè chǔ   chāo rán ruò liú xīng
sǔn bào chóu   wàn shēng bái rèn yào 耀 xuě   cāng tiān gǎn jīng chéng
shí liǎng jué yuè   sān jiāo bīng zhǎn shǒu diào guó mén   zàng xíng
huō kàng fèn   càn rán míng běi hǎi shǐ 使 jūn   fēi zhāng zòu tiān tíng
shě zuì jǐng fēng   liú fāng cāng yíng míng zài liè   zhú guāng róng
chún miǎn zhào   hàn zhǔ wèi yíng jīn qiè zhào   tuō yán xíng
shí ruò xiào   yīng ràng zhǎn kōng   yǒu xīn jìng chéng
yào shā qìng   zhuàng suǒ qīng   fén zhī mǎi shēng
dōng hǎi   shì yáng míng