東海有勇婦 代關中有賢女

唐代 李白
梁山感杞妻,慟哭為之傾。金石忽暫開,都由激深情。 東海有勇婦,何慚蘇子卿。學劍越處子,超然若流星。 損軀報夫仇,萬死不顧生。白刃耀素雪,蒼天感精誠。 十步兩躩躍,三呼一交兵。斬首掉國門,蹴踏五藏行。 豁此伉儷憤,粲然大義明。北海李使君,飛章奏天庭。 舍罪警風俗,流芳播滄瀛。名在列女籍,竹帛已光榮。 淳于免詔獄,漢主為緹縈。津妾一棹歌,脫父於嚴刑。 十子若不肖,不如一女英。豫讓斬空衣,有心竟無成。 要離殺慶忌,壯夫所素輕。妻子亦何辜,焚之買虛聲。 豈如東海婦,事立獨揚名。
liáng shān gǎn   tòng wèi zhī qīng jīn shí zàn kāi   dōu yóu shēn qíng
dōng hǎi yǒu yǒng   cán qīng xué jiàn yuè chǔ   chāo rán ruò liú xīng
sǔn bào chóu   wàn shēng bái rèn yào 耀 xuě   cāng tiān gǎn jīng chéng
shí liǎng jué yuè   sān jiāo bīng zhǎn shǒu diào guó mén   zàng xíng
huō kàng fèn   càn rán míng běi hǎi shǐ 使 jūn   fēi zhāng zòu tiān tíng
shě zuì jǐng fēng   liú fāng cāng yíng míng zài liè   zhú guāng róng
chún miǎn zhào   hàn zhǔ wèi yíng jīn qiè zhào   tuō yán xíng
shí ruò xiào   yīng ràng zhǎn kōng   yǒu xīn jìng chéng
yào shā qìng   zhuàng suǒ qīng   fén zhī mǎi shēng
dōng hǎi   shì yáng míng