东关山水

宋代 刘攽
青霭望不极,连峰如置关。不知清溪水,漾漾出其间。 孟夏江水深,溪流正西还。崖根乱石多,散激声潺潺。 杂树色相映,密竹不可删。造幽览众妙,抚事清心颜。 洄洑自多鱼,网罟罗前湾。幽人闭上方,缭径才可攀。 畴昔新安江,寤寐龙门山。目击暂有遇,绝胜犹班班。 客程非趋时,淹泊宁所艰。少留尽馀兴,更伴浮云閒。
qīng ǎi wàng   lián fēng zhì guān zhī qīng shuǐ yàng   yàng chū jiān    
mèng xià jiāng shuǐ shēn   liú zhèng 西 hái gēn luàn shí duō sàn   shēng chán chán    
shù xiàng yìng   zhú shān zào yōu lǎn zhòng miào   shì qīng xīn yán    
huí duō   wǎng luó qián wān yōu rén shang fāng liáo   jìng cái pān    
chóu xīn ān jiāng   mèi lóng mén shān zàn yǒu jué   shèng yóu bān bān    
chéng fēi shí   yān níng suǒ jiān shǎo liú jǐn xīng gèng   bàn yún xián